Phân biệt trong tuyển dụng lao động người Thanh Hóa – Nghệ An – Hà Tĩnh

Không tuyển người Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh một câu nằm ở phần lưu ý trong mẫu tuyển dụng của Công ty TNHH G.A VN (Đường số 17, Khu công nghiệp VSIP II-A, thị xã Tân Uyên, tỉnh Bình Dương), chuyên sản xuất linh kiện điện tử.

Tưởng đã lùi vào dĩ vãng, không ngờ lại xuất hiện

Cụ thể, Công ty TNHH G.A VN dán mẫu tuyển dụng ở ngay công ty với nội dung: “Cần tuyển gấp 20 công nhân nữ, 04 công nhân nam. Điều kiện có kinh nghiệm về ngành điện tử. Trình độ 9/12. Tuổi 18 đến 30. (Không tuyển người thanh hóa, nghệ an, hà tĩnh)”.

Nhiều người lao động đã chụp lại mẫu tuyển dụng và đăng lên các nhóm công nhân. Nhiều người bày tỏ thái độ bất bình, thất vọng với cách tuyển dụng của công ty này. Một số ý kiến cho hay “tưởng tình trạng này đã biến m.ấ.t, không ngờ lại tái diễn”.

Anh Trần Hải khi chia sẻ thông tin tuyển dụng này lên nhóm “Công nhân KCN VSIP 2” đặt vấn đề: “Công ty ghi hẳn ra không tuyển người Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, mình đọc mình bức xúc nhưng mình biết mình tránh luôn, còn có công ty họ không ghi nhưng khi thấy hồ sơ có liên quan đến 3 tỉnh Thanh – Nghệ – Tĩnh thì bỏ qua một bên, không gọi phỏng vấn luôn. Vậy giờ chọn việc công ty ghi hay là không ghi đây?”.

Tôi cũng làm công nhân, đi làm thì cứ thấy người này bảo người miền Tây thế này, người khác lại bảo người miền Trung thế kia, người nữa lại bảo người miền Bắc thế nọ, người Sài Gòn thế khác! Có nhiều người vì phân biệt vùng miền mà người cũ không chỉ việc, hướng dẫn cho người mới. Phân biệt vùng miền làm con người ta dễ m.ấ.t đoàn kết, ảnh hưởng đến hoạt động sản xuất của công ty”.

Thông tin tuyển dụng của Công ty G.A VN đã nhận được nhiều phản ứng của người lao động. Chị Tú Trinh, chuyền trưởng một công ty ở Tân Uyên, chia sẻ: “Tôi không phải người ở 3 tỉnh trên nhưng tôi thấy chính người trong nước còn phân biệt vùng miền với nhau thì đừng trách người nước ngoài họ phân biệt người Việt Nam với người nước khác.

Anh Lê Viết Đức (quê Yên Thành, Nghệ An), làm việc gần 10 năm ở Bình Dương, cho rằng: “Người ở đâu thì cũng phải đem sức khỏe, trí óc ra để làm việc, để có lương, nuôi sống bản thân, gia đình, đóng góp vào sự pha't triển của xã hội. Ở đâu cũng có người tốt, người chưa tốt. Việc doanh nghiệp loại hẳn những người có quê ở Nghệ An, Thanh Hóa, Hà Tĩnh khiến cho chúng tôi cảm thấy khá buồn và ʂốç”.

Từ công khai đến “ngầm định”

Tại KCN Sóng Thần, nơi đầu tiên chúng tôi nộp hồ sơ là công ty TNHH H.D, chuyên c.h.ế b.i.ế.n, xuất khẩu cá biển, cá ngừ. Công ty có nhu cầu tuyển dụng 400 nam, nữ CN, với nhiều chế độ ưu đãi, lương lại khá. Nhưng khi biết chúng tôi là người Thanh Hóa, bảo vệ công ty liền từ chối nhận hồ sơ. Chúng tôi năn nỉ thì nhận được chia sẻ từ một bác bảo vệ luống tuổi: “Không được con ơi, người ta đã không cho bố nhận hồ sơ của những lao động Nghệ An, Thanh Hóa, Hà Tĩnh và cả Quảng Bình. Con có năn nỉ thế nào, bố cũng đành chịu. Nhận hồ sơ của các con bố sẽ bị bộ phận tuyển dụng trách vì đã làm sai quy định của công ty”.

Và bây giờ, thay vì trưng ra băngrôn như cách đây mấy năm, việc từ chối lao động Nghệ An, Thanh Hóa, Hà Tĩnh biến thành một quy định ngầm. Từ vòng nhận hồ sơ đến vòng phỏng vấn hoặc ngay cả khi đã “lọt” vào công ty rồi, nhưng cũng rất dễ bị “rớt” ra ngoài vì cái hộ khẩu miền Trung.

Hôm sau, tôi liên lạc với số điện thoại trên thông báo tuyển dụng của công ty trên với mong muốn xin cho thằng em người Thanh Hóa vào làm công nhân, một lần nữa tôi nhận được câu trả lời: “Không nhận được, vì đây là quy định của công ty”.

Một số công ty trong các KCN-KCX như Đồng An, Đồng Đăng, Phú Lợi… chúng tôi đều nhận được những cái lắc đầu hoặc ánh nhìn dè bỉu từ bảo vệ của công ty. Đa số ở các công ty, bảo vệ là nơi đầu tiên nhận hồ sơ và cũng là khâu đầu tiên thực thi “cái quy định ngầm” ấy. Tương tự, nhiều lao động mới “chân ướt, chân ráo” đi xin việc cũng đã không lọt qua vòng “gửi hồ sơ”, nói chi đến việc được gọi phỏng vấn hay được nhận vào làm.

Khi biết chúng tôi có ý định xin làm công nhân, những người “đồng hương” chép miệng khuyên: “Anh chị cứ đi xin rồi biết, nhọc công, chứ chẳng được gì ngoài cái lắc đầu”. Dũng Đen, quê Thanh Hóa – hiện đang làm CN trên KCN Tân Bình – kể: “Cách đây mấy năm khi em mới vào Bình Dương, đi xin việc ở KCN Đại Đăng, Phú Lợi, em đã pha't hoảng khi thấy một công ty giày da treo một tấm băngrôn với dòng chữ: “Không tuyển lao động Thanh Hóa, Nghệ An”.

Tôi bèn bảo: “Anh cố gắng giúp em, chi phí thì em gửi riêng cho anh”. Bên kia vẫn không động lòng: “Cũng không được vì sau đó còn có 2, 3 người ở bộ phận tuyển dụng phỏng vấn nữa, gặp hồ sơ các tỉnh trên, bằng lý do này hay lý do khác cũng sẽ bị loại ra thôi”.

Người lao động khốn khổ

Cùng nộp hồ sơ với chúng tôi cũng có rất nhiều lao động là người Nghệ An, Hà Tĩnh, Thanh Hóa, nhưng tất cả chúng tôi đều tiu nghỉu ra về vì không có nơi nào tiếp nhận. Anh bảo vệ ở công ty E.V – KCN Đồng An – nói: “Tôi cũng là người Thanh Hóa đây. Tôi hiểu cảm giác của mọi người, nhưng thật tình mà nói một số người ở tỉnh mình hay gây gổ đáɴh nhau, nhậu nhẹt lại còn nóng tính. Đã thế lại rất “đoàn kết”, hễ một người bị cho nghỉ việc thì lập tức sẽ có một nhóm phản đối…

Liên hệ với số điện thoại trên thông báo tuyển dụng của công ty may E.V (KCN Đồng An) xin vào nộp hồ sơ tuyển dụng vị trí 20 nam công nhân đóng thùng thì được chị Phượng – bộ phận nhân sự – trả lời: “Nữ thì chúng tôi không ngại, bao nhiêu công ty cũng nhận, nhưng nam thì khó đấy. Lao động nam các tỉnh Nghệ An, Thanh Hóa, Hà Tĩnh muốn vào làm, phải có người trong công ty bảo lãnh”.

Một con sâu làm rầu nồi canh, chỗ này truyền chỗ kia, thế nên mới có cái quy định ngầm “Không tuyển nam lao động các tỉnh Nghệ An, Thanh Hóa, Hà Tĩnh” ra đời, đã làm lao động các tỉnh Thanh-Nghệ-Tĩnh khốn khổ bao nhiêu năm nay”.

Hùng – quê Đức Thọ, Hà Tĩnh – thở dài: “Lên TPHCM thì dễ xin việc, nhưng chi phí sinh hoạt lại đắt đỏ, xuống Bình Dương thì bị từ chối. Bị từ chối vì không có kinh nghiệm hay gầy ốm đã đành, đằng này bị từ chối vì hộ khẩu, vì chính nơi mình sinh ra”. Hùng “nam tiến” đã được 2 năm, nhưng vẫn chưa “danh chính ngôn thuận” làm chính thức cho một doanh nghiệp nào.

Trong những ngày lặn lội đi xin việc, chúng tôi quen được khá nhiều “đồng hương”. Chủ nhân của những chiếc xe mang biển số 36, 37, 38 đang dừng trước cổng công ty E.V, ai nấy mặt mày thất thểu, tay cầm mấy bộ hồ sơ.

Bấm vào đây để ủng hộ